Chuyển đến nội dung chính

[Xanh - 02]

Nguồn ảnh: Carrotthie

Ngày thứ hai

Thứ hai là ngày đầu tuần, thứ hai là ngày chào cờ. Mình luôn thức dậy với đôi mắt mệt mỏi, là "di chứng" cho những buổi ăn chơi quên lối về vào cuối tuần. Báo thức kêu lên chỉ muốn dứt khoát tắt đi mà ngủ tiếp, ngay giây phút tắt báo thức, dường như cảm thấy bản thân mình có thể vì một giấc ngủ mà bất chấp cúp luôn tiết một. Ngủ đã, có gì tính sau.

Nhưng đặt lưng nằm xuống nhắm mắt được một phút, hai phút, ba phút, trong đầu cứ không ngừng nhẩm đếm thời gian trôi qua được bao lâu rồi, đã điểm 5h50 chưa mà mãi chưa thấy âm thanh ám ảnh ấy vang lên một lần nữa? Và rồi, cảm giác day dứt giữa việc có nên tiếp tục chăn ấm nệm êm trên chiếc giường quen thuộc hay là bật dậy thay đồ bon bon trên con xe xuống trường thật sự là một cuộc chiến tinh thần gay cấn. Sau cùng, mình vẫn chọn ra khỏi giường, vệ sinh cá nhân, thay đồng phục và tới trường chào cờ. 

Ánh nắng nhẹ nhàng mỗi đầu tuần luôn làm người ta xao xuyến, dù nó đời thường nhưng lại bình yên biết bao nhiêu. Cứ từ từ lê bước bỏ cặp xuống ghế, chỉnh trang lại quần áo và bắt đầu ngồi chờ đám bạn đến lớp. Chờ lâu quá, trống trường cũng đánh ba hồi gọi học sinh xuống tập trung, thôi thì mình lấy giùm tụi nó mấy cái ghế cũng được. Nghĩ như thế và ngay lập tức giành lấy ghế nhựa mà chạy xuống sân, khi xếp ghế lúc nào cũng xếp một cái ở phía sau mình, như đánh dấu là chỗ này đã có người ngồi rồi. Hoặc là những lúc mình đi trễ, vội vã đến lớp thì thấy ghế đã hết, điện một cuộc thì được nghe là: "Tao lấy giùm mày rồi đó" mà yên tâm hẳn lên, tà tà xuống cũng được, không vội, không vội.

Tông Lê luôn làm mỗi đứa thấy thích thú với những chuyên đề sinh hoạt mới lạ, được đầu tư bằng 100% công sức và tâm huyết của các bạn trong khối. Mặc dù là một chương trình nghiệp dư, nhưng trong từng lời thoại, cử chỉ, lời dẫn và cả những hành động vội vàng di chuyển đạo cụ chuẩn bị cho màn tiếp theo luôn thể hiện được sự nghiêm túc, nhiệt tình của mọi người. Chợt thấy là, mỗi thứ hai đầu tuần đều được chào cờ, đều được hát quốc ca, đều được "tám" chuyện với bạn dưới sân trường đầy gió, cảm thán và vỗ tay không ngừng với những tiết mục mới lạ thật là một điều gì đó hạnh phúc. 

Những phút giây đã qua dĩ nhiên là chẳng thể quay trở lại được nữa, bây giờ mỗi thứ hai trôi qua là ngày chúng ta lớn càng gần lại. Đến một lúc nào đó, sẽ chẳng còn tiết chào cờ mỗi thứ hai, chẳng có 45 phút nào chúng ta ngồi cùng nhau dưới sân trường còn thơm mùi nắng và gió nhẹ, chẳng có những lần chạy vội vã vì sợ trễ giờ, và chẳng còn những lần xấu hổ vì cả trường đã yên vị rồi thì mình mới chạy xe vào trong sự im lặng đáng sợ...

Có những lần chào cờ kết thúc sớm, năm phút sau là cái căn tin đông như kiến, vừa chen vừa kêu món ăn sáng, đồ ăn vừa đến là chỉ còn vỏn vẹn năm phút húp vội tô mỳ gói rồi chạy như bay trước khi thầy cô đến lớp. Vừa chạy vừa cười, vừa ăn vừa sặc vì đám bạn cứ chọc, vừa đi vừa sợ vì thầy cô đã vào lớp trước rồi. Sau này, tụi mình sẽ không có những giây phút nào được hồn nhiên như thế nữa.

Có ngày thứ nhất, sẽ có ngày thứ hai, và cũng sẽ có những ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, những ngày còn cắp sách đến trường, với mỗi người những ngày ấy là những ngày mang ý nghĩa khác nhau. Nhưng có lẽ, khoảnh khắc ngồi dưới sân trường, ngẩng mặt lên nhìn trời lại thu trọn vòm cây xanh mướt vào trong ánh mắt, chẳng còn gì ngoài màu xanh của trời và màu xanh của lá, trong trẻo và giản đơn là thế, nhưng mình lại mất nhiều tháng để nhận ra được vẻ đẹp ẩn tàng ấy. 

Với học sinh, ngày thứ hai đơn thuần là ngày chào cờ mà thôi, nhưng với người lớn, thứ hai mang nhiều ý nghĩa hơn nhiều, chẳng còn gói gọn trong ngôi trường nhỏ xíu, mà mở rộng đến vô tận như cuộc sống ngoài kia vậy. Thứ hai, họ sẽ tất bật đi làm, tối mắt tối mũi gắng làm nốt cho xong dự án này, bận bịu không thở nổi với chuyện cơ quan và cả những chuyện trong nhà, cái vội vã của họ là cái vội vã đến nghẹt thở, còn của mình chỉ đơn thuần là sợ trễ giờ. Tất nhiên là, thứ hai của người lớn sẽ thú vị hơn và cũng rộng lớn hơn những người nhỏ gấp nhiều lần, nhưng sẽ không còn những thứ hai hồn nhiên và thoải mái vui cười như thế. 

Ai rồi cũng phải lớn. Mong những ngày thứ hai tiếp theo sẽ thật đáng nhớ.

---
chúng mình còn có thể mặc đồng phục bao nhiêu lâu nữa?


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chưa được đặt tên

Lacerta's Star Outshines a Galaxy - nasa.gov Một ngày trời đẹp Một trong những sự thật nên thơ nhất mà tôi biết về vũ trụ là về cơ bản mọi nguyên tử trong cơ thể của bạn từng nằm trong một ngôi sao nào đó đã nổ trong vũ trụ. Hơn thế nữa, những nguyên tử ở tay trái của bạn có thể tới từ một ngôi sao khác với những ngôi sao mà nguyên tử bên tay phải từng thuộc về. Tất cả chúng ta, đúng theo nghĩa đen, sinh ra từ các ngôi sao, và cơ thể này của chúng ta được làm từ bụi sao. Để tôi kể cho nghe một câu chuyện, về một cậu bé vô danh, đã trở thành huyền thoại. Cậu xuất thân từ một gia đình bình thường, hoàn cảnh bình thường, cha mẹ bình thường, bản thân cậu cũng bình thường nốt. Cậu chỉ là một vì tinh tú giữa hàng tỉ vì tinh tú khác, có khi cậu là ngôi sao lùn cũng nên, cuộc đời cậu vô vị, tẻ nhạt và nhàm chán. Hàng ngày buổi sáng cậu đi học, buổi chiều cậu nằm lim dim trên tấm phản trước sân nhà, tối đến cậu ngâm nga vài câu từ vô nghĩa, màn đêm xuống và cậu rất nhanh chìm vào giấc ngủ d...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...