Chuyển đến nội dung chính

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook

Và "Psyche"

"Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm".

Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích.

.

Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ, nhưng khi nhìn những món đồ vỡ tan từng mảnh trước mắt tôi, kí ức về những lần bố mẹ cãi nhau lại hiện về rõ ràng rồi lại mờ nhạt, rồi trái tim đang thít chặt cũng từ từ mà buông lỏng. Biết đâu được, mỗi lần đập phá là mỗi lần tôi cảm nhận được một chút gọi là đồng cảm, bất chấp ánh nhìn của kẻ lạ.

Nhưng khi tôi thấy em tận tay đập đi món đồ ấy, nhìn tôi bằng ánh mắt chán chường, thất vọng và não nề, em nhìn tôi bật khóc rồi rời đi, tôi từ đó chẳng thể đập được cái gì nữa. Vì mỗi lần chạm tay tới thứ gì đó, đôi mắt em như con dao ngăm thật chặt vào trái tim tôi.

Tôi hút thuốc, hút bất kể ngày đêm.

Thay vì trút những trầm tư vô hình lên những món đồ đổ vỡ, tôi trút đau đớn vào những điếu thuốc, nhả ra làn khói trắng thành những hình thù ngẫu nhiên rồi lặng lẽ biến mất giữa những ánh đèn đêm, tôi ước mình cũng được như vậy. Mỗi lần hút, tâm hồn tôi lại một chút bay đi theo những làn khói mỏng manh, mỏng manh như trái tim tôi, mỏng tới nỗi chỉ cần em ngẫu nhiên xuất hiện trước mắt, trái tim đó sẽ vỡ tan. Nhưng mà em không tới.

Psyche - tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành. Nhưng hơi thở của tôi lại đục ngầu như quá khứ bị nhuộm đen không thể nào tẩy xóa, hơi thở của một kẻ vô gia cư trong chính chỗ ở tồi tàn. Hơi thở tôi gắn liền với những điếu thuốc. 

Mỗi lần nhớ tới em, tôi thở dài, rồi lại lôi thuốc ra hút, ngẩng mặt lên trời để nước mắt không chảy, để cho con tim thôi rung động vì nhớ em. Tôi muốn làm con bướm nhỏ đậu trên vai em, trở thành niềm an ủi nho nhoi nhưng đủ để sưởi ấm em giữa cõi đời lạnh giá. 

Ý nghĩa của Psyche vừa bắt nguồn từ "linh hồn" - em là "Psyche" của tôi. 

Ý nghĩa của Psyche vừa bắt nguồn từ "loài bướm" - loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành - em là "Psyche" của tôi.

Nếu không có em - "Psyche" của tôi. Hồn tôi sẽ héo, hơi thở của tôi cũng sẽ úa tàn. 

Nếu không có em - "Psyche" của tôi. Làm sao tôi có thể dũng cảm sống trong cuộc đời khắc nghiệt này? Tôi lặng lẽ nhìn em trầm ngâm bên khung cửa sổ, lấy hình ảnh em làm dũng khí để thở, lấy hình ảnh em làm động lực để sống. 

.

Từ lúc chính tay em đập món đồ ấy vỡ tan ngay trước mắt anh, nhìn đôi mắt anh chỉ còn là nỗi bất ngờ và hốt hoảng, lẫn một chút thất vọng nữa. Em hoảng sợ.

Em ở với anh trong cùng một thành phố. Cách một dãy nhà. Em tập hút thuốc.

Em ho sặc sụa, em không quen. Em sống thật khổ sở.

Nhưng rồi em cũng đã dần quen, em tập giống anh, ngước mặt lên trời để nước mắt không chảy, chầm chậm nhả hơi, làn khói trắng bay lửng lờ trong không khí, nhưng cũng lửng lờ trong kí ức em, nhưng cũng đủ để khiến em không thể ngừng nhớ.

Hình xăm cánh bướm của em nhói lên, em mới xăm mấy ngày trước, như một cách khắc sâu vào da thịt rằng cũng có người từng là "Psyche" của em - cũng có người từng là linh hồn, là hơi thở của cuộc sống em. 

.

Sau đó anh cũng xăm đôi với em, anh không xăm hình cánh bướm, anh xăm "Psyche".










Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...