Chuyển đến nội dung chính

Năm Nhâm Dần 2022

Nguồn ảnh: Pinterest.com


Xuân mới - nhiều thứ cũ nhiều thứ mới


Đêm giao thừa đi quanh phố, lại thấy nhiều đứa trẻ ngồi trông mai, trông quật, trông hoa với ba mẹ, khách tới, em nhanh nhảu tiếp, khách mua, em nhanh nhảu bê chậu lên xe để khách chở về. Đêm giao thừa, chắc em cũng muốn đi chơi giao thừa, đốt pháo với các bạn lắm.

Đêm giao thừa thấy các cô chú lao công, các xe rác hối hả tập kết rác, vội vã quét nốt một con đường. Nhìn vào những căn nhà, nơi đó gia đình đang cùng nhau xem Táo, cô chú cũng muốn về với con, về với gia đình lắm.

Mùng Một thấy các xe máy cùng nhau đi về quê, một chiếc xe chở hẳn bốn thành viên trong gia đình, thêm một chú chó về với nơi chôn rau cắt rốn, ai cũng quần áo mới tươm tất, xinh xinh đón Tết. Ở sát lề đường, có những chiếc xe đạp đã cũ, có những người bán vé số quần áo mới của họ là quần áo ngày thường của mọi người, chậm rãi đạp xe, trên tay cầm cọc vé số vẫn còn nhiều. Chắc mọi người cũng muốn về quê lắm, cũng muốn được mặc đồ đẹp lắm.

Mùng Một đi nghĩa trang liệt sĩ thắp hương bà cố, lấy có những ngôi mộ đã được chùi sạch bóng nổi bật, có những ngôi mộ đã nhuốm màu cũ kĩ vì không ai lau dọn (không biết có đúng không). Tớ thắp hương cho bà cố, thắp hương cho ông ngoại lớn, bà ngoại lớn xong, tớ đi thắp hương cho những ngôi mộ chưa được lau chùi sạch bóng, thắp hương cho những ngôi mộ hương khói ít nghi ngút. Mùng Một vào nghĩa trang, tớ thấy hương nghi ngút, thơm, mà cũng bùi ngùi, rồi tớ được gặp những người thân mà trong năm tớ ít được gặp.

Mùng Một, Việt Nam thắng Trung Quốc 3-1, mọi người vui vẻ hẳn lên, thì ra bóng đá tác động lớn đến tinh thần người ta, thua là buồn, thắng là vui, dù không nói ra, dù không thể hiện, nhưng trong lòng thì vẫn có phần nào chùng xuống (nếu thua).

Năm mới, không vui cũng chả buồn, với tớ nó như một ngày bình thường. Không vui cũng không đúng, vì năm mới là lúc mọi người tụ hợp lại với nhau, vui cực, vui lạ, đón giao thừa cùng nhau. Mà không buồn cũng không đúng, vì tớ luôn buồn, buồn từ lâu rồi, buồn từ lúc Covid 19 còn lấy tên là "Virus Corona", buồn từ lúc thấy Tết ở đây chẳng nhộn nhịp, chẳng vui tươi, mà nó trầm buồn. Vì người ta còn phải lo kinh tế gia đình, phải lo "cơm, áo, gạo, tiền"; và ở tâm dịch, có những gia đình cái Tết chẳng phải là để sum họp, mà cái Tết như xát muối vào tim. Tết năm nay buồn, vì hàng ngàn đứa trẻ ở Sài Gòn không có bố mẹ, hàng ngàn đứa trẻ buộc phải nhìn những bạn đồng trang lứa được bố mẹ chở đi sắm Tết, còn mình lại lẻ loi. 

Nhưng cái Tết vui lắm, được đi chơi với gia đình, bạn bè, được giải tỏa căng thẳng, và cảm giác hồi hộp, háo hức khi về đến nhà. Cảm giác vỡ òa của cha mẹ khi đón những đứa con xa nhà. Thật vui làm sao khi mọi người quây quần bên nồi bánh chưng bánh tét vẫn đông đủ như xưa.

Tết vẫn vui, và Tết cũng có những cái chưa vui. 

Mong sao cho tất cả mọi người đều có một cái Tết an lành, ấm no và hạnh phúc!

Một năm an yên.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

[Xanh - 07]

Nguồn ảnh: Mộc Khi sự tiếc nuối không nói được bằng lời Tháng tư, gió và nắng phả vào má, thơm lên tóc, quấn quít bên tà áo trắng tinh, và quyện vào những giọt nước mắt của chúng mình - chỉ còn một tháng nữa sẽ bế giảng. Chúng mình trở thành "cựu học sinh". Chúng mình quẩn quanh với bài thi, bài đánh giá năng lực, với tốt nghiệp, với nguyện vọng được nâng niu và lựa chọn kĩ càng sau mười hai năm đèn sách. Nhưng chúng mình cũng tất bật trong những nỗi nhớ, những tưởng tượng vu vơ, rằng ngày này năm sau ta sẽ là ai và ta đang làm gì, ngày này năm sau, mười tám vĩnh viễn nằm lại ở sân trường, chỉ có sự hoài niệm giăng tràn trong nghĩ suy của những đứa trẻ vẫn chưa tin rằng mình đã lớn.  Bàn chân mình cố kiềm giữ lấy những hạt cát đang nằm ở dưới chân, nhưng chỉ cần một đợt sóng to là cuốn đi hết tất cả, để lại mình với đôi chân ướt, cảm nhận những hạt cát nhỏ bé trôi theo biển dù cho bàn chân mình đã co lại giữ chặt. Gió mơn man thổi làm rối mái tóc, sau một đợt sóng, dưới b...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...