Chuyển đến nội dung chính

Chuyện Của Tui (01)

       
Nguồn ảnh: Pinterest.com

Cả nhà tôi ở với ông bà ngoại, là gia đình thuộc ba thế hệ. Ngôi nhà cấp bốn lọt thỏm giữa hai ngôi nhà cao ba tầng, được sơn màu xanh tươi mới nhưng lúc ấy cũng đã cũ, người ta hay nhớ tới nhà ngoại tôi với hình ảnh một cái tiệm tạp hóa nhỏ, tiệm tạp hóa nhà tôi bán nhiều thứ: nào mì tôm, nào bim bim, nào kẹo, nào bút... 
    
Tôi vẫn còn nhớ những buổi xin ngoại một cây kẹo, hay một gói bánh phồng tôm, như một lẽ thường tình, những lúc như vậy sẽ chạy ra hôn má ngoại một cái thật kêu, ngoại tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng trong ánh mắt lại toàn ý cười, sẽ mắng nhiếc tôi một chút, nhưng lần nào cũng như lần nào, vẫn cho tôi ăn kẹo bánh. Hay khi đã lớn, tôi vẫn thường bắt gặp những đứa trẻ tay cầm toàn tiền lẻ một ngàn hai ngàn đưa cho ông tôi, cái miệng nhỏ chúm chím liến thoắng nói: "Ông ơi cho cháu cái bánh này..." hay "Ông ơi bán cho cháu hai ngàn kẹo...", những lúc như thế, tôi lại thấy đâu đó bóng dáng mình trong đó, và bất chợt vui vẻ.
        
Lúc nhỏ tôi chẳng nhớ gì nhiều, nhưng tôi chỉ nhớ được vui khi ăn cơm ngoại nấu, cho ngoại cho ăn món cơm rang đường mà bây giờ khi tôi cho các bạn ăn thử đều tấm tắc khen ngon, vui khi nghe ông mỗi tối kể chuyện lịch sử, và vui khi được mẹ cầm tay viết từng nét chữ theo mẫu một cách cẩn thận và tỉ mỉ để kịp bài ngày mai đi học mẫu giáo.

Dẫu tương lai có ra sao, thì đối với tôi, ngôi nhà này vẫn là một kỉ niệm khó quên, hay đơn giản là một người bạn của cả quá khứ và tương lai, bởi vì đâu đâu cũng có kỉ niệm, và nó sẽ gắn bó với tôi lâu hơn thế... 

Vâng, vì dù bạn có bao nhiêu ngôi nhà đi chăng nữa, nhà bạn có giàu có sung sướng ra sao đi chăng nữa, thì quý giá nhất vẫn là ngôi nhà nơi bạn sinh ra và lớn lên, ngôi nhà có đầy đủ mọi người, nâng niu và trân trọng bạn. 




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...