Chuyển đến nội dung chính

Thích Em Không Có Trong Kế Hoạch - Hết


(5) - HẾT

Tối nay mưa to, mưa xối xả.

Hạ đặc biệt thích mưa, bởi vì những buổi tối trời mưa làm nó thư giãn sau những ngày học tập mệt mỏi, tối nào mưa to thì tối đó nó ngủ ngon. Nhưng nó lại có tật sợ sấm.

Nó sợ sấm chẳng biết bắt đầu từ khi nào. Chỉ nghe mẹ kể lại rằng, lúc nó ba tuổi đi mẫu giáo, trời mưa giông sấm chớp, nó ở trên lớp khóc không ngừng nghỉ. Mẹ nó phải dầm mưa chạy từ nhà lên với nó.

Hôm nay ba mẹ cùng em nó đi du lịch với ba mẹ Minh. Vốn dĩ từ hôm nó đi nhổ răng ấy, qua ngày hôm sau là ba mẹ nó xách gói đi luôn, bỏ lại nó với Minh ở nhà. 

Nó với hắn vẫn thường xuyên nhắn tin qua lại. Biết ba hắn cũng đi du lịch, nó suốt ngày nhắn tin bảo hắn ăn uống đàng hoàng, không được bỏ bữa, hệt như cô người yêu vậy. 

Hạ có những lúc thấy ngại vì mình quan tâm người ta quá trớn, nhưng mà nó lỡ crush Minh rồi, không quan tâm hắn thì quan tâm ai đây? Thật may khi mà hắn cũng không chán ghét những tin nhắn của nó mà còn nhiệt tình đáp lại nữa.

Nhưng mà nói thật nha, do nó không biết, chứ Minh bên này mỗi lần nhận tin nhắn của nó là sướng rơn cả người ấy chứ, còn hạ quyết tâm rước nó về dinh nhanh nhất có thể.

[...]

Hạ vừa ngồi trong chăn vừa xem phim, một tay ôm gấu bông, một tay ăn snack khoai tây mà nó mua lúc chiều, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Trời mưa thế này sướng nhất là được nằm trong chăn coi phim đó nha!

Nhưng con người có bao giờ lường trước được tương lai đâu, vốn dĩ ba mẹ nó đi chơi một phần vì thời tiết những ngày tới không mưa. Bởi vì cả nhà biết nó sợ sấm nên cố ý chọn ngày nắng ráo mà đi.

"Đoàng" một tiếng thật to, trên trời lóe lên một tia chớp dài, ngoài trời lúc này còn mưa to hơn. Nó vì tiếng sấm mà giật nảy mình, thâm tâm đã bắt đầu lo sợ, tay chân đã bắt đầu run.

Nó sợ lắm, nhưng thầm nhủ bản thân phải kiên trì cố gắng. Không nghĩ nhiều, nó lập tức bật âm lượng ti vi to nhất để át đi tiếng sấm, cố gắng chạy nhanh thật nhanh bật hết điện trong nhà lên rồi chui tọt vào chăn. Chỉ có như vậy thì nỗi sợ trong nó mới được giảm bớt.

Trong lúc nó cố gắng đi đến phòng khách thì "Đoàng" một cái nữa, lúc này điện cúp, nó hoảng sợ thật rồi!

Hạ ngồi xổm xuống cạnh ghế sofa, nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy ra như suối, sợ hãi nức nở khóc.

Điện thoại bên cạnh nó kêu, tay nó run run nhấc máy nghe, chỉ nghe được tiếng mẹ Dương lo lắng. Nó không còn đủ sức mở miệng đáp lại, bởi vì sấm càng ngày càng to.

- Hạ! Có sao không con! Bật đèn hết lên con nhé, con có nghe mẹ nói không...?

Nghe thì có nghe đấy chứ, nhưng nó không đáp lại được, nó sợ quá! Ba ơi, mẹ ơi, Minh ơi, đến cứu Hạ với!

Năm phút sau, cửa nhà nó vọng đến tiếng gõ cửa, sau đó thì nghe giọng hắn hét to:

- Hạ! Mở cửa cho Minh! Hạ!

Nó ngơ ngác lắng nghe giọng hắn hét, định thần lại một chút, Minh lớp trưởng đấy ư? Minh đến cứu nó đấy ư? Nó lững thững bước đến mở cửa.

Nghe tiếng chốt cửa vừa mở, hắn đã vội mở mạnh ra. Đập vào mắt hắn là hình ảnh cô bạn hắn nước mắt giàn giụa, tay chân run rẩy không thôi. Minh hốt hoảng, vội vàng dùng cơ thể đã thấm đẫm nước mưa ôm chặt lấy nó:

- Không sao rồi... có mình đây... không sao rồi...

[...]

Hạ thức dậy cũng là chuyện của bảy giờ sáng hôm sau, nó đang nằm trên cái giường thân quen của nó, vươn vai một cái, chợt nhớ ra chuyện gì đó... Ơ, không phải hôm qua Minh ở đây à?! Vậy thì Minh ở đâu rồi?!

Hạ xốc tung chăn, hai chân vội vàng chạy ra phòng khách thì chợt sững lại. Trước mặt Hạ là hắn đang nằm ngủ trên sofa, hơi thở bình lặng, còn có chút co người lại, chắc vì lạnh.

Hạ không hiểu sao lúc đó nhìn hắn bình yên ngủ ở đó, nước mắt lại chảy, nó thút thít khóc.

Nó không hiểu vì sao, nhưng việc hắn ở đây làm nó xúc động và an tâm.

Hình như tiếng nó khóc làm hắn tỉnh giấc. Minh thấy Hạ thút thít thì lo lắng, chạy đến ôm nó một cái thật chặt.

- Sao mới sáng mà cậu lại khóc rồi?

Cả hai ôm nhau cả một buổi, hỏi han đủ kiểu mới biết hóa ra nó xúc động vô cùng với sự quan tâm của Minh, nên đã không kìm được nước mắt. Từ trước đến nay nó chưa bao giờ nhận được sự quan tâm nào to như vậy từ một người con trai, trừ ba nó ra.

Nó lại thích hắn hơn, thích nhiều lắm ấy. Thích đến nỗi chỉ muốn hắn là của một mình nó thôi, thích đến nỗi mỗi ngày đều muốn gặp và nói chuyện với hắn. 

Mặc dù hai đứa là bạn cùng bàn, nhưng thử nghĩ xem, một ngày đẹp trời nào đó, có bạn gái xinh đẹp hơn nó, học giỏi hơn nó đến tỏ tình với Minh thì sao?! Thì sao trăng gì nữa! Nó mất Minh chứ sao trăng gì!

Vậy thì tại sao không thổ lộ tình cảm của nó ngay bây giờ đi?! Bây giờ còn không có ai, chỉ có hai người mà thôi. Nghĩ là làm, nó hỏi hắn:

- Minh này.

- Hửm?

- Cậu có thích ai không thế?

- Thích hả, có á.

- Ai thế?

- Bạn ấy dễ thương lắm, luôn tươi cười vui vẻ. Học còn giỏi, lại còn chăm chỉ, mỗi lần cười lên như mặt trời tỏa sáng vậy đó. Mọi biểu cảm của cậu ấy trong mắt tớ đều dễ thương, thậm chí khi cậu ấy đau răng tớ cũng thấy dễ thương nữa... - hắn nhìn Hạ dịu dàng, chỉ tiếc là Hạ thấp quá nên nhìn không ra, đôi mắt của hắn lúc nào cũng hướng về phía nó...

Hạ nghe nói vậy thì ỉu xìu, nhỏ nhẹ hỏi:

- Chắc cậu ấy... dễ thương lắm ha. Học giỏi lại xinh đẹp vậy mà...

- Cậu tự luyến vậy luôn à?

- Hả?

Nó mới đầu không hiểu Minh đang nói gì. Xong chợt nhận ra nãy giờ hai đứa nói chuyện giống như trong mấy bộ truyện ngôn tình mà nó hay đọc nè. Nó vừa nói crush của Minh dễ thương, học giỏi còn xinh đẹp thì Minh lại nói nó tự luyến... Chẳng phải gián tiếp nói nó là crush của Minh ư?

Chắc vậy á! Ý nghĩa rõ mồn một vậy mà.

Hạ nghĩ Minh cũng thích nó là đầu óc liền bay lên thiên đường, khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt sáng lấp lánh, cái miệng cứ cười không khép lại được. 

Nó liều mình ngoắc ngoắc hắn, ra hiệu cho hắn cúi xuống rồi nói nhỏ vào tai hắn:

- Minh này, nói nhỏ cậu nghe nè, tớ cũng thích cậu, thích lắm luôn á!

Minh nghe vậy thì trố to con mắt, không ngờ nó lại "bạo" như vậy. Nhưng mà không sao, chỉ cần là nó thì tất cả mọi thứ Minh đều thích.

- Vậy hả? Tớ cũng thích cậu!

- Vậy mình làm người yêu của nhau nha? - ngại không cơ chứ, đáng lẽ câu này phải là của hắn, nhưng nó lại giành nói trước mất rồi.

- Tớ đồng ý. - hắn vừa nói vừa nắm lấy tay nó, nháy nháy mắt rất chi là đểu nữa, làm tim Hạ cứ đập loạn cả lên.

Sau màn tỏ tình không ngờ trước, nhuộm đầy không khí là một mùi mờ ám và ngại ngùng. Hạ từ lúc nãy đến giờ mặt vẫn chưa thôi đỏ, còn hắn thì cứ nắm chặt tay nó, vành tai cũng đã đỏ lên rồi.

Cái không khí này xấu hổ quá!

Thôi thì đánh bạo vậy, dù gì cũng là người yêu của nhau rồi. 

Nghĩ là làm, hắn nhoài người tới, ôm lấy nó đang xấu hổ nghĩ ngợi lung tung.

- Tớ ôm cậu một chút được không?

- Được... được chứ...

Hạ không ngờ Minh lại chủ động ôm nó, cả người cứng ngắc.

Không khí lại mờ ám quá đi...

- Hạ! Ba mẹ về rồi đây! Tối qua có sao không con?

Và ngay sau đó là tiếng mở cửa "sầm" một cái. Ba Tuấn mẹ Dương, cô Khuê chú Kiệt cùng với nhóc Hàn đều thấy hai đứa nó ôm nhau thắm thiết. Hai đứa nghe tiếng cửa mở thì giật mình như người vừa làm chuyện xấu, vội vã bỏ nhau ra, khuôn mặt đều thể hiện sự chột dạ.

Cả bốn người lớn đều ngưng lại một giây, sau đó không tự chủ mà đóng cửa lại:

- Bố mẹ xin lỗi!! Hai đứa cứ tiếp tục!!



                                                                                    

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...