Chuyển đến nội dung chính

2023

1706

Trong khi tôi đang mải loay hoay với đống đồ không biết xử lý như thế nào, đột nhiên một bóng dáng vừa xa lạ vừa thân quen chạy xốc tới làm tôi trong một khắc chẳng hiểu chuyện gì đang diễn tiến. Chưa hết giật mình, thân thể đột nhiên mất thăng bằng mà bị đưa lên không trung, rồi "hạ cánh" ở bờ vai rắn chắc chẳng quen biết. Tôi bị anh quay hai vòng trên trời, rồi anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống đất, trong lớp áo khoác dày cộp để chống chọi lại thời tiết khắc nghiệt ở trời tây, cả khuôn mặt tôi chìm trong lớp áo len ấy, vẫn cảm thấy ấm áp vì có một bàn tay to lớn áp lên mặt, nâng niu đặt lên trán tôi một nụ hôn nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng là thế, nhưng tôi lại rung động rất lâu.

Mùi hương của anh là gì, tôi chẳng có cảm nhận rõ, vì khi ấy mọi giác quan của tôi bị đông cứng mất rồi. Những gì hiện ra trong tâm trí tôi lúc ấy, cứ hệt như một thước phim quay chậm, trong hàng vạn thân người ở chốn đông, đôi mắt anh cứ một mực nhìn tôi mà bước tới, dù cho cơ thể nhỏ bé của tôi như lọt thỏm giữa biển người quá rộng. Dường như mọi việc đã được anh chuẩn bị từ trước, anh là ai, anh lấy tư cách gì để xuất hiện và hành động với tôi như vậy, anh đều hiểu rõ, duy chỉ có tôi là không hiểu vì sao, duy chỉ có tôi là vẫn ngu ngơ trước những gì nãy giờ anh đã tỏ bày. 

Tôi cứng đờ, còn anh thì vẫn mềm mại nhẹ nhàng cưng chiều tôi như thế. Tôi không hiểu, tôi không biết, không sao, anh vẫn sẽ thương em như vậy, anh vẫn sẽ yêu em như vậy, đến khi nào em biết thì thôi. Có lẽ là thế, vì cả khuôn mặt chưa kịp được tôi nhìn rõ, cho đến những hành động mà bản thân dùng tất cả những gì có để cảm nhận và ghi nhớ lấy đều thể hiện một điều: đó là định mệnh, đó là chàng trai, là người mà dường như tôi đã tìm rất lâu, thật ra là vẫn chưa lâu lắm so với tuổi đời còn quá nhỏ.

Trong một lúc yếu lòng của bản thân, hay ở sâu trong tâm khảm mà chính mình cũng không rõ. Bàn tay tôi vội níu tay áo của anh như để tìm sự bấu víu duy nhất ở nơi đất lạ này. Anh quay lại nhìn, nhưng khi này trông anh sao mà lạ quá. Rồi anh mỉm cười, vẫn dùng ánh mắt nhẹ nhàng mà thâm tình ấy nhìn tôi và quay lưng đi tiếp, như một bờ vai rộng lớn có thể gánh vác cho tôi tất cả những khó khăn và nhọc nhằn quá sức với tôi ở nơi này.

Tôi cuống lên, đảo mắt liên tục nhìn xung quanh để tìm vật quan trọng. Không để mắt một chút thôi mà quoảnh lại đã chẳng thấy nó đâu. Tim tôi đập từng hồi vội vã, cảm giác lo sợ xộc thẳng lên mũi nên chẳng mấy chốc thấy cổ họng nghèn nghẹn, nước mắt vô thức bắt đầu tràn ra trong mắt. Tôi hoảng sợ, vật quan trọng ấy là vật duy nhất để định danh tôi, vật quan trọng nhất để tôi có thể trở về. Một chốc, tôi chẳng còn thấy ai ở xung quanh mình đây nữa, dẫu cứ mỗi giây thì lại có chục bóng người lướt qua. Trong một lúc nào đó, tôi chẳng biết bản thân phải làm gì tiếp theo để cứu vãn tình thế nghiêm trọng lúc này.

Cũng là anh, cũng là anh nắm lấy bàn tay đã căng cứng đến sắp chuột rút của tôi. Giật mình và quay lại nhìn anh, nhìn khuôn mặt anh tỏa sáng lờ mờ, tôi bỗng nhíu mắt hòng có thể nhìn thấy anh rõ hơn một chút, nhưng không thể, không thể! Anh nói gì tôi nghe không rõ, chỉ biết lúc đôi tay bất lực của tôi được anh bao bọc lấy, cảm giác an tâm từ trong tận tim mà chảy đều khắp cơ thể, tôi vẫn chưa tìm thấy được vật quan trọng ấy, nhưng có lẽ tôi đã bình tĩnh hơn đôi chút.

Và rồi hình như, tôi một lần nữa lại bị mất thăng bằng, lại bị anh bế lên một lần nữa, mọi thứ hình như quay lại lúc anh hôn lên trán tôi, hình như, anh hôn lên trán tôi một lần, như động viên, như cỗ vũ, như muốn nói là: Có anh ở đây rồi, yên tâm. Con tim tôi đập từng nhịp chậm lại, cơ thể tôi không gượng gạo như mấy phút vừa qua, trái tim tôi đau nhức vì đã căng cứng quá đà. Tôi không nhớ gì nữa. Tôi tìm thấy nó ở nhà vệ sinh, ơn trời!

Cảm giác ấy dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Những gì tôi cảm nhận cứ thật giả lẫn lộn. Nhưng lạ thay cảm xúc nó mang lại thì thật đến nổi chính bản thân mình cũng không tin, rằng mình lại có diễm phúc như thế. Và tôi cứ thao thức, cứ mãi cố gắng nhớ về anh, cứ mải miết trong tâm trí chạy đi tìm anh. Chẳng biết tìm anh để nhớ anh, hay tìm anh để vòi anh cho tôi trải qua cảm giác ấy lại một lần nữa. Tôi hạnh phúc hay đau khổ trong thời khắc ấy, tôi tuyệt vọng hay vui mừng khôn xiết trong thời khắc cảm nhận sự hiện tồn của anh? Để xác nhận, tôi biết rằng bản thân cần phải có một câu trả lời thỏa đáng, nhưng cán cân bên trong vẫn lưỡng lự không muốn ngả về phía bên nào, nó muốn tìm thêm câu trả lời, nó muốn tìm thấy một bằng chứng xác đáng để đưa ra quyết định.

Tôi không biết tôi đang nói gì, tôi không biết anh thật sự đã đến với tôi, hay tôi chạy đến phía anh mà tự ảo tưởng tất cả mọi thứ. Tôi cảm ơn anh. Vì những gì anh mang đến thật, thật đến nổi tôi cảm giác như mọi thứ trong cuộc đời đều là giả, khoảnh khắc có tôi với anh, đó mới là khoảnh khắc thật nhất mà tôi có thể tìm thấy - ít nhất là với tôi ở lúc đó.

Anh là ai? 

Em tỉnh dậy, em mơ hay em tỉnh?

---

một bài viết, đã viết năm trước

vào ngày hôm nay


Sophia Trang






Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chưa được đặt tên

Lacerta's Star Outshines a Galaxy - nasa.gov Một ngày trời đẹp Một trong những sự thật nên thơ nhất mà tôi biết về vũ trụ là về cơ bản mọi nguyên tử trong cơ thể của bạn từng nằm trong một ngôi sao nào đó đã nổ trong vũ trụ. Hơn thế nữa, những nguyên tử ở tay trái của bạn có thể tới từ một ngôi sao khác với những ngôi sao mà nguyên tử bên tay phải từng thuộc về. Tất cả chúng ta, đúng theo nghĩa đen, sinh ra từ các ngôi sao, và cơ thể này của chúng ta được làm từ bụi sao. Để tôi kể cho nghe một câu chuyện, về một cậu bé vô danh, đã trở thành huyền thoại. Cậu xuất thân từ một gia đình bình thường, hoàn cảnh bình thường, cha mẹ bình thường, bản thân cậu cũng bình thường nốt. Cậu chỉ là một vì tinh tú giữa hàng tỉ vì tinh tú khác, có khi cậu là ngôi sao lùn cũng nên, cuộc đời cậu vô vị, tẻ nhạt và nhàm chán. Hàng ngày buổi sáng cậu đi học, buổi chiều cậu nằm lim dim trên tấm phản trước sân nhà, tối đến cậu ngâm nga vài câu từ vô nghĩa, màn đêm xuống và cậu rất nhanh chìm vào giấc ngủ d...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...