Chuyển đến nội dung chính

Nó, và Quang Trung

 Nó, và Quang Trung

Ba mươi năm không ngắn không dài, nhưng cũng đủ để đời người có thêm nhiều cột mốc, đủ để nhận ra những niềm yêu và giá trị trong cuộc sống. Nó đứng trước ngôi trường mà nó từng không muốn lớn; tấm biển “TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ QUANG TRUNG” giờ đây đã ngả màu, nó đang đứng trước nơi chất chứa những kỉ niệm rất đẹp.

Nhưng nó lại sợ, cảnh còn nhưng người đã đi mất. Chỉ còn nó đứng một mình nơi cổng trường quen thuộc. Thầy cô không còn là những người cũ, mà là thế hệ mới, học sinh cũng không phải là những đứa trẻ hàng xóm nó hay thấy, mà là những đứa trẻ lạ hoắc lạ huơ; trường cũng không còn màu vàng của kí ức, trường giờ đây đã khang trang hơn, hiện đại hơn, đẹp hơn,... duy chỉ có nó mang tâm hồn cũ cũng đã ngả màu đến thăm trường.

Nó đã khác xưa nhiều, không còn vô lo vô nghĩ, cũng không hồn nhiên và vô tư như lúc trước. Thời gian khiến người ta ngộ ra được nhiều điều, mà mãi sau này nó mới biết, khi rời khỏi trường nó sẽ không còn được thầy cô che chở và yêu thương như con, không là những buổi đạp xe tới trường trên con đường quen thuộc, cũng không còn những bài giảng của thầy và câu chuyện của cô khiến nó say sưa lắng nghe, cũng không còn những buổi ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ viết câu chuyện cho chính mình.

Nó cũng từng ghét bạn, nghỉ chơi; nó cũng ghét dò bài và kiểm tra; từng đi học trễ bị sao đỏ ghi tên; nó cũng từng ăn vụng bị thầy cô bắt được; nó từng tra tài liệu và cũng đã từng copy. Nó cũng như bao học sinh khác, cũng đã từng như vậy.

Có lẽ đối với họ, Quang Trung chỉ là một chặng phải đi trong vô vàn ngã rẽ của cuộc đời. Nhưng đối với nó, Quang Trung không chỉ là cấp hai, Quang Trung còn là gia đình, còn là nơi để trở về. Nó đôi lúc không muốn lớn, vì sẽ không có nơi nào thứ hai như Quang Trung có thầy thương nó thiệt nhiều, có cô quan tâm nó biết bao nhiêu. Nói nó yêu trường cũng đúng, nhưng nói nó biết ơn và trân trọng vì đã được Quang Trung yêu thương, dạy dỗ, cho nó thêm niềm tin, động lực để trở thành người tử tế cũng không sai.

Nó nhớ lớp học lúc nào cũng ồn ào, hành lang luôn có tiếng cười rộn rã, nhớ tiếng giảng bài của thầy cô, nhớ cái tổ nghịch ngợm mà biết bao thương mến. Nhớ thầy lúc nào cũng xoa đầu nó trìu mến, nhớ cô lúc nào cũng nhìn nó mỉm cười. Nhớ những lần tự hào vì được điểm 10, nhớ những lần buồn bã vì không hoàn thành bài thi...

Nó nhớ nhiều lắm, nhớ rất nhiều. Đứng trước Quang Trung, kí ức về ngày tháng cấp hai như được “mở khóa”, cứ hiện lên mãi không dứt. Nó nhớ lúc nó đi thi, chưa bao giờ mà nó hồi hộp như thế, chưa bao giờ nó ý thức trọng trách của nó lớn lao như thế. Dù đó là gánh nặng lớn, nó vẫn cảm thấy biết ơn vì thầy cô và cả trường đã đặt niềm tin vào nó, biết ơn vì đã để nó được trải nghiệm những thứ lần đầu tiên trong đời.

Quang Trung không chỉ là nơi cho nó những kiến thức mới, Quang Trung còn là nơi nuôi dưỡng những ước mơ, nơi chứng kiến nó nỗ lực, là nơi nhìn thấy tình cảm của nó dành cho những người mà nó yêu thương.

Mặc dù bây giờ đã lớn, nhưng nó tin Quang Trung sẽ luôn chờ nó trở về, luôn chờ nó về với một phiên bản hoàn hảo hơn và tử tế hơn. Quang Trung là nơi chứa đựng kỉ niệm mà nó từng một thời lấy đó làm động lực cố gắng, Quang Trung là nơi giúp nó dang đôi cánh bay về phía trời cao rộng lớn, Quang Trung sẽ luôn là nơi mở rộng vòng ôm chào đón nó trở về.

Bốn năm gắn bó với Quang Trung không dài, nhưng đủ cho Quang Trung chiếm một phần quan trọng trong trái tim. Lần đầu tiên nó thấy thầy giáo nào cũng thương học trò, cô giáo nào cũng tâm huyết với học sinh. Lần đầu tiên nó thấy các thầy như cha, các cô như mẹ, luôn quan tâm và lo lắng, luôn tâm huyết với từng bài giảng và luôn hi vọng về tương lai của những đứa trẻ mình dạy dỗ, dẫu biết thầy cô còn khó khăn bộn bề, còn bao nhiêu thứ phải lo, còn nhiều gánh nặng cần san sẻ, còn nhiều những thứ ưu tư sầu muộn khác.

Còn có nhiều kỉ niệm, nhiều thứ đáng nhớ nữa, tất cả ập đến đột ngột nhưng đầy ngọt ngào khiến nó không thể nào ngừng nhớ về, ngưng xúc động. Giọt nước mắt chảy từ khóe mắt, rồi rất nhanh thấm vào da thịt, tiếc nuối vì không thể quay lại thời khắc xưa cũ, một cái nắm tay ấm áp đưa nó trở về thực tại:

- Mẹ ơi, đi thôi mẹ.

Hôm nay nó đến Quang Trung không chỉ là một cô học trò cũ, nó bây giờ là người mẹ dẫn con ngày đầu đi đến trường. Ba mươi năm trước, nó gặp Quang Trung trong trời thu đầy gió, gửi cho Quang Trung những ước mơ đẹp đẽ của thanh xuân. Ba mươi năm sau, nó đến Quang Trung với đứa con nhỏ, nhờ Quang Trung giữ giúp con ước mơ, nhờ Quang Trung nuôi dưỡng con trở thành một con người lương thiện và tử tế.

Cảm ơn và xin lỗi Quang Trung vì tất cả!

---

TTTT


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chưa được đặt tên

Lacerta's Star Outshines a Galaxy - nasa.gov Một ngày trời đẹp Một trong những sự thật nên thơ nhất mà tôi biết về vũ trụ là về cơ bản mọi nguyên tử trong cơ thể của bạn từng nằm trong một ngôi sao nào đó đã nổ trong vũ trụ. Hơn thế nữa, những nguyên tử ở tay trái của bạn có thể tới từ một ngôi sao khác với những ngôi sao mà nguyên tử bên tay phải từng thuộc về. Tất cả chúng ta, đúng theo nghĩa đen, sinh ra từ các ngôi sao, và cơ thể này của chúng ta được làm từ bụi sao. Để tôi kể cho nghe một câu chuyện, về một cậu bé vô danh, đã trở thành huyền thoại. Cậu xuất thân từ một gia đình bình thường, hoàn cảnh bình thường, cha mẹ bình thường, bản thân cậu cũng bình thường nốt. Cậu chỉ là một vì tinh tú giữa hàng tỉ vì tinh tú khác, có khi cậu là ngôi sao lùn cũng nên, cuộc đời cậu vô vị, tẻ nhạt và nhàm chán. Hàng ngày buổi sáng cậu đi học, buổi chiều cậu nằm lim dim trên tấm phản trước sân nhà, tối đến cậu ngâm nga vài câu từ vô nghĩa, màn đêm xuống và cậu rất nhanh chìm vào giấc ngủ d...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...