Chuyển đến nội dung chính

Mèo Mướp Kể Chuyện


Nguồn ảnh lấy từ pinterest.com


Ngày thường

Tôi là mèo Mướp, được bà nuôi cũng gần một năm nay. Bà tìm thấy tôi trong cái giỏ cũ rích ngoài chợ, rồi bà đem về cho ăn cho uống, nuôi tôi ở ngoài nhà. Không biết nuôi sao mà giờ đây, mỗi tối tôi đều yên vị trong lòng bà, cùng bà ngồi coi phim. 

Bà coi phim truyền hình Việt Nam, mấy cái phim cũ rích, tình tiết cũng cũ rích, diễn viên diễn cũng không đạt - đó là những gì cháu của bà nói, cháu bà dường như không thích những bộ phim ấy cho lắm, thậm chí còn coi chúng là nực cười.

Tôi tưởng chị ghét phim truyền hình thì chị sẽ không bao giờ nói chuyện về phim truyền hình với bà, nhưng không phải, hôm sau chị vẫn ngồi kiên trì nghe bà kể chuyện về cái thằng phản diện mà bà nói là: "Ác gì ác quá" một cách rất chăm chú.

Bà dậy từ rất sớm, khi tôi ngáp ngắn ngáp dài chán chê vì một đêm vẫn chưa bắt được thằng chuột nào trong hũ gạo thì bà đã thức dậy, lúc đó mới 5 giờ sáng, giờ Mướp tôi mới đi ngủ.

Mỗi ngày mới của bà đều bắt đầu bằng rất nhiều việc. Đầu tiên là bà suy nghĩ sáng này sẽ ăn sáng món gì, bà quét nhà, lau nhà, rồi bà đi ăn sáng, lúc nào bà cũng đem về cho tôi mấy con cá cơm, mà đâu phải bà ăn sáng với cá cơm. Khi đi ăn bà thủ sẵn bịch ni lông bỏ mấy con cá cơm trong túi, rồi khi bà về mới cho tôi ăn, như là quà cho tôi vì đã giữ cho hũ gạo vắng bóng lũ chuột nhắt. 

Ăn sáng xong, bà đi chợ, bà nấu cơm trưa rồi chờ mọi người về ăn. Mâm cơm của bà lúc nào cũng đầy ắp, không bao giờ dưới 2 món. Bà không muốn nhìn mâm cơm của mình "trống vắng".

Bà đã già nên tai bà không nghe rõ, thao tác cũng hơi chậm. Có lẽ vì thế mà bà không thể sử dụng điện thoại nhanh chóng như ông được. Mấy đứa cháu từ khi được ba mẹ mua cho IPad, điện thoại liền chúi mũi vào đấy, lâu lâu xuống gác kêu "Ngoại" rồi cười một cái, rồi lại chui tọt lên phòng chơi điện thoại, IPad.

Mấy đứa cháu mỗi lần ăn cơm đều nói chuyện về những "drama", những câu chuyện lá cải chúng nghe, chúng thấy trên IPad, điện thoại, bà nghe không hiểu. Tụi nó nói cho bà bà cũng ừ ừ, chứ bà nghe không kịp.

Vậy nên bà ghét IPad, ghét điện thoại lắm, ghét cực, vì cả nhà ai cũng lăm lăm cái thiết bị điện tử trên tay mà chẳng ai phụ bà. Bà lúc nào cũng nói: "Ba cái a bắp a khoai cứ lướt mãi rồi đổ hư".

Vì bà không sử dụng được điện thoại nên tối đến bà lại coi phim truyền hình. Mỗi đêm coi phim là tôi được nằm trong lòng bà một cách vô cùng thỏa mãn.

Nghe chị chủ cứ học đi học lại hai câu mà đến con mèo Mướp như tôi nghe cũng thuộc lòng, thậm chí còn có thể đoán trước được câu nói tiếp theo của chị là gì luôn: "(...)". 

Một con mèo như tôi nằm trong lòng bà suy nghĩ hồi lâu, rồi lại nhận ra có gì đó cứ phân vân.

Nếu thế thì làm sao bà có thể giải tỏa những uất ức, tủi thân, cô đơn của bà sau một ngày dài vất vả chứ? Nếu thế thì làm sao bà có thể kể chuyện phim cho mấy đứa cháu nghe, để tụi nó chịu nói chuyện với bà nhiều hơn? 

Mèo Mướp chợt nhận ra, chỉ khi coi phim truyền hình, bà mới được giải trí sau một ngày dài vất vả. Mèo Mướp nhận ra rằng, chỉ có phim truyền hình mới giúp bà nhìn thế giới thêm nhiều màu sắc, chứ không đơn thuần chỉ là màu sắc và hương vị của món ăn, không đơn thuần chỉ là vườn rau xanh mướt mà ngày nào bà cũng tưới. 

Mèo Mướp nhận ra rằng, chỉ có phim truyền hình mới giúp bà gần với cháu hơn, những đứa cháu mà chính tay bà là người bồng đầu tiên từ khi nó lọt lòng mẹ, những đứa cháu mà bà chăm từng miếng ăn tới giấc ngủ, hát ru cho chúng nó nghe những câu hò cổ, kể chuyện Tấm Cám cho chúng nghe mỗi tối đi ngủ khi ba mẹ chúng chưa về.

Mèo Mướp nhận ra rằng, chị chủ không lạnh lùng bướng bỉnh như vẻ bề ngoài nó hay thấy. Chị mỗi tối vẫn ngồi cùng bà xem phim truyền hình, vẫn bàn luận với bà sôi nổi về cuộc sống của cô nữ chính, về "độ độc ác" của bọn phản diện, vẫn kiên nhẫn lắng nghe bà tóm tắt bộ phim...

Mèo Mướp chợt thấy rằng, hóa ra cuộc sống vẫn còn những niềm quan tâm, những niềm yêu thương nhỏ nhoi mà sâu sắc đến thế.

---
tui muốn viết về những người bà, người mẹ - những người tất bật sớm hôm với công việc nội trợ, những người suốt ngày chỉ lẩn quẩn trong ngôi nhà nhỏ, những người vẫn luôn có niềm cô đơn quanh quẩn bên mình...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

[Xanh - 07]

Nguồn ảnh: Mộc Khi sự tiếc nuối không nói được bằng lời Tháng tư, gió và nắng phả vào má, thơm lên tóc, quấn quít bên tà áo trắng tinh, và quyện vào những giọt nước mắt của chúng mình - chỉ còn một tháng nữa sẽ bế giảng. Chúng mình trở thành "cựu học sinh". Chúng mình quẩn quanh với bài thi, bài đánh giá năng lực, với tốt nghiệp, với nguyện vọng được nâng niu và lựa chọn kĩ càng sau mười hai năm đèn sách. Nhưng chúng mình cũng tất bật trong những nỗi nhớ, những tưởng tượng vu vơ, rằng ngày này năm sau ta sẽ là ai và ta đang làm gì, ngày này năm sau, mười tám vĩnh viễn nằm lại ở sân trường, chỉ có sự hoài niệm giăng tràn trong nghĩ suy của những đứa trẻ vẫn chưa tin rằng mình đã lớn.  Bàn chân mình cố kiềm giữ lấy những hạt cát đang nằm ở dưới chân, nhưng chỉ cần một đợt sóng to là cuốn đi hết tất cả, để lại mình với đôi chân ướt, cảm nhận những hạt cát nhỏ bé trôi theo biển dù cho bàn chân mình đã co lại giữ chặt. Gió mơn man thổi làm rối mái tóc, sau một đợt sóng, dưới b...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...