Chuyển đến nội dung chính

Thích Em Không Có Trong Kế Hoạch (4)

 

(4)

Phải nói là Hạ xui xẻo thiệt luôn ấy, bởi vì nó chỉ mới hết bong gân thôi, thì hôm nay lại bị đau răng. Cả buổi sáng nó đã nó đã than vãn cho cả nhà nó nghe rồi. Ba mẹ và cả nhóc Hàn đều thấy nhảm nhí, nhưng mà vì nó đau nên đành phải nhịn. Ba dẫn nó đi khám, thứ bảy này sẽ đi nhổ răng. 

Cả khu phố nhà nó, nó chỉ sợ mỗi nhà của bác sĩ Hùng thôi, mặc dù bác ấy rất dễ thương và vui tính. Nhưng khoảnh khắc ông ấy đưa kim gây tê vào trong miệng nó, hiền từ nói: "Không đau đâu con" đã ám ảnh nó từ nhỏ đến giờ.

Bình thường thì không có gì, nhưng mỗi lần răng đau là nó lại sợ, sợ mình lại phải tiêm thuốc tê nữa, mặc dù nó đã chăm chỉ đánh răng ngày hai lần.

Hôm nay là thứ bảy, chiều này nó đi học về và nó tới phòng khám của bác sĩ Hùng để nhổ răng như đã hẹn trước. "Bác sĩ Hùng" và "nhổ răng" - chỉ hai từ này thôi nhưng mỗi khi nghĩ tới nó lại không tự chủ mà sởn gai ốc. 

Mấy bữa trước răng nó đau âm ỉ thì không nói, không hiểu sao bữa nay đi nhổ răng thì nó lại đau tợn hơn, chỉ lỡ hoạt động mạnh xíu cũng đau, chỉ cần làm gì mạnh chút xíu là răng nó đều đau hết á.

Lên lớp nó định sẽ ngủ một giấc thì lại hậu đậu gục mạnh quá, làm cái răng của nó đã đau lại càng đau dữ dội hơn. 

- Ui da... - cái gục này làm nó đau thật sự luôn ấy. đau muốn chảy nước mắt.

Mà thật sự nó đã rơm rớm nước mắt rồi kìa, chả hiểu sao nó lại quay sang bên hắn, chớp chớp đôi mắt trong veo sớm đã đầy nước của mình tỏ vẻ đau đớn, hệt như đang làm nũng với hắn vậy.

Hắn thấy Hạ đau đến khóc thì lòng lo lắng, mày nhăn lại:

- Cậu bị sao đấy?

- Huhu... Tớ bị đau răng... Đau lắm luôn ấy.

Hạ than vãn xong thì ngủ tiếp, không quan tâm thiên hạ, ngủ cho đỡ đau, chỉ là nó không thấy khuôn mặt lo lắng lúc đó của Minh lớp trưởng đâu! Cả buổi học hôm đó, Hạ không học được một chữ nào cả, cái răng đau và việc nó nghĩ đến viễn cảnh chiều nay mình phải đi nhổ răng thì nó đã sầu đời lắm luôn rồi.

Bạn cùng bàn đau răng, hại hắn cũng đau lòng theo. Dáng vẻ nó nhăn mặt nhăn mày khi đau làm hắn cực kì khó chịu. Nó cũng đã kể cho hắn nghe rằng nó sợ nhổ răng như thế nào. Biểu cảm khi lo sợ của Hạ dễ thương lắm, làm cho hắn vừa đau lòng lại vừa mắc cười. 

Người gì đâu đến đau răng cũng dễ thương thì ai chịu nổi cơ chứ?

Thế là đi tong một ngày học không vào đầu một chữ nào, nó cứ than đau răng suốt thôi. Hắn ra về vẫn đi chung với nó như mọi ngày, nhưng do hôm nay cái răng Hạ đau, còn nghe Hạ nói hôm nay nó đi nhổ răng, nên hắn quyết định đi theo cùng. Nhưng hắn lại ngại mới ghê chứ, trong lòng nghĩ một đằng ngoài miệng nói một nẻo:

- Tớ sẽ thương tình đi theo cậu tới phòng khám vậy, để xem lúc đó cậu sẽ đau đớn như thế nào. - Còn cười đểu một cái nữa chứ.

Hạ nghe hắn nói thế thì nhoẻn miệng cười khanh khách, sau lại lo lắng. Nó quyết định "cờ rớt" Minh, nhưng để hắn đi cùng với nó đến phòng khám thì bao nhiêu sự sợ hãi và xấu hổ của nó sẽ bị phơi bày ra trước mặt hắn cho mà xem. 

Nhưng nó đọc sách thấy người ta viết, được crush đồng hành cùng mình vào những lúc mình sợ hãi thì đó cũng là một trải nghiệm "ô tô kê" lắm rồi, được bao nhiêu người may mắn ở riêng với crush cơ chứ? 

Thế là nó quyết định bỏ nỗi xấu hổ qua một bên, nói với hắn là chờ nó một chút, để nó vào nhà gọi ba đi cùng với nó.

Thế nhưng nhà trống không, chẳng có một ai cả. Nó đến chỗ tủ lạnh thì thấy ba có để lại note, nội dung đại khái là ba mẹ nó được chú Kiệt cô Khuê rủ đi ăn nhà hàng, thế là cả hai lập tức bế nhóc Hàn đi luôn. Bảo là "Có bạn Minh ấy, nói bạn Minh đi với con cũng được!".

Eo ôi, Hạ tức xị mặt, ba người mà nó yêu thương nhất lại bỏ nó đi ăn "sơn hào hải vị" trong khi nó đang phải đối mặt với cái kim tiêm của bác sĩ Tánh. Còn cái giọng điệu kìa, nói Minh đi với nó luôn. 

Nghĩ đến đây nó vừa giận vừa ngại, có phụ huynh nào mà tâm lý như hai người này không? Tạo cơ hội phết...

Năm phút sau, Hạ ra ngoài với bộ đồ ở nhà và cái note đưa cho Minh xem. Lúc nãy hắn mới cười thầm trong lòng, hóa ra cô chú cũng để cho hắn với Hạ có cơ hội ở riêng à? Mặc dù cơ hội này hơi bị... vấn đề chút, nhưng không sao, có là được!

Sau một hồi tranh qua cãi lại, Hạ đành phải xuống nước để Minh chở. Không phải là "xuống nước" đâu, mà là muốn lắm chứ, nhưng là con gái mà, con gái phải "có giá" chứ. Miệng nó thì nói đi hai xe, để người ta nhìn vào còn thấy nó còn giữ chút liêm sỉ, nhưng thật sự trong lòng nó mừng muốn nở hoa luôn này! Mặc dù là phải đi nhổ răng, nhưng đây là lần đầu tiên nó phởn như vậy đó nha!

Đến phòng khám thì thấy còn hai ba người ngồi chờ nữa nên là phải chờ. Trong lúc chờ đợi, nó đã đọc 7749 câu cầu nguyện thần linh, cầu Chúa, cầu Phật,... Cầu... Linh ta linh tinh để nhổ răng khỏi đau.

[...]

Cuối cùng thì cũng đến lượt nó, đối mặt với cánh cửa trắng của phòng khám kia, nó sợ. Lúc nãy nó tươi cười với hắn bao nhiêu thì bây giờ lo lắng sợ hãi bấy nhiêu. 

Nó vội nép mình sau lưng hắn, vẻ mặt tỏ ý muốn không đi. Nhưng mà biết làm sao được, bây giờ nó phải bắt buộc đi nhổ răng mà. Minh nắm lấy tay nó, đẩy nhẹ nó tới cửa rồi nhẹ nhàng nói:

- Đi đi, mạnh mẽ lên, tớ đợi cậu.

Hạ nghe hắn nói vậy thì nỗi sợ trong lòng cũng đã vơi bớt, nó hít sâu một hơi... Cố lên Dương Thanh Hạ, có crush đi cùng, có gì mà mày phải sợ chứ!

[...]

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng thì cửa phòng khám cũng mở, bác sĩ Hùng dẫn Hạ ra ngoài. Đến chỗ hắn thì thấy nó đáng thương cực kỳ, miệng thì ngậm một ít bông gòn, mắt tròn đen láy đỏ hoe.

Hắn thở dài, tội nghiệp nó, khóc đến đỏ mắt. Hắn xoa đầu nó, mặt cười cười tỏ ý nó đã làm rất tốt rồi chào bác Tánh ra về.

Hai đứa quyết định sẽ dắt xe đi bộ, bởi hắn sợ chở nó sẽ bị xóc, nó sẽ bị đau. Đi hết nửa quãng đường rồi mà Hạ vẫn chưa nói gì hết, cứ thút thít mãi làm hắn bồn chồn không thôi. Bây giờ nó như con thỏ con đáng thương vô cùng, khiến người ta nhìn vào vừa có chút tội nghiệp vừa có chút khả ái.

- Còn đau lắm hả?

Hạ không nói gì, chỉ gật gật cái đầu nhỏ.

- Thế này còn đau không?

Nó cảm giác tay mình có gì đó ấm ấm, cúi xuống nhìn xem thì thấy Minh đang nắm tay mình, dịu dàng mà tình cảm.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau. 

Nó đỏ mặt, tim đập thình thịch. Nó lại thích hắn nhiều thêm một chút nữa rồi!

Hạ nhìn hắn mỉm cười, gật đầu. Minh nắm tay nó làm nó cảm thấy ấm áp. Cái đau vì nhổ rằng lúc nãy đã không còn, bây giờ trong lòng nó chỉ còn lại vui vẻ thôi, nó không tự chủ mà cứ khúc khích cười.

Minh lớp trưởng, tớ lại thích cậu thêm rồi đó!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lưu bút gửi mùa hạ

  ngày 21 tháng 6 năm 2024 Còn chưa đầy một tuần nữa là thi trung học phổ thông quốc gia, các cậu miệt mài ôn luyện đến mức bỏ bê sức khỏe của chính mình, chỉ có tớ cứ như kẻ lạc loài cứ mải miết bộ hành về quá khứ, chỉ để ôm lấy những kỉ niệm như bọt biển đang dần biến tan ngay trong lòng bàn tay, ngay trước mắt tớ, dù tớ đã cố gắng nắm chặt nó lại lâu thật lâu.  Căn phòng tớ đang nằm có cửa sổ hướng thẳng ra bầu trời, bất chợt tớ nhìn thấy bầu trời sao trong và xanh quá, rộng lớn vô cùng đến mức có thể chứa đựng đủ đầy mười hai năm làm học sinh. Và tớ thầm cảm thán mùa hạ sao đẹp thế, nhưng tại sao mùa hạ lại lấy đi tư cách làm học sinh của chúng mình.  Một tháng vừa qua tớ sống với nỗi nhớ, nỗi nhớ về tuổi học trò đã qua, xen kẽ với niềm tin về một tương lai phía trước đang rộng mở. Nỗi nhớ cổ vũ tớ tiến lên để tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, nhưng cũng chính nỗi nhớ cứ khiến bước chân tớ cứ mãi dừng lại mà chẳng dám bước đi. Tớ sợ tớ sẽ không có những mùa hạ rực rỡ như mùa h...

Hút thuốc

Nguồn ảnh lấy từ Facebook Và "Psyche" "Psyche" - từ ngữ tuyệt đẹp này mang nghĩa là "linh hồn" trong tiếng Hy Lạp cổ đại bởi loài bướm tượng trưng cho hơi thở của cuộc sống, một hơi thở của không khí trong lành, một làn gió mới... "Psyche" là hóa thân của linh hồn con người trong thần thoại Hy Lạp và La Mã. Đồng thời, "Psyche" cũng là một nữ thần, một nhân vật mang đôi cánh bướm với một tình yêu rất đẹp. Vì lẽ đó, ý nghĩa của từ "Psyche" vừa bắt nguồn từ "linh hồn" và cũng vừa bắt nguồn từ "loài bướm". Hôm nay em ngồi trong oto, nghe radio và nghe được những điều này, em bất chợt nhớ tới anh. Người ta không thích những người đàn ông hút thuốc, cả em cũng vậy, em cũng ghét, nhưng với anh thì em thích. . Tôi từng là một người không biết một thứ gì, chỉ biết mỗi chơi game, chỉ biết phá phách. Mỗi lần nghĩ tới phá phách, tôi lại nhún vai bật cười, biết đâu được, một đứa từng không thích nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ...

Bản tình ca

Nguồn ảnh lấy từ Facebook khúc tình ta Bản tình ca, khúc tình ta - anh muốn em vẽ cho anh một khúc tình. Khúc tình ta - chỉ có em nhưng không có đôi ta. Dưới gác xếp chật chội, có hai con người áp lưng vào nhau, kẻ vẽ vời, người nghe nhạc. Trời lạnh, người thì mặc một cái áo dài quá đùi, người chỉ mặc mỗi cái quần. Trời lạnh, tim hai người ấm, ấm được bao lâu? Không biết là bao lâu, chỉ biết là rất lâu từ trước, bóng lưng đã không còn nơi để tựa vào, chỉ đành dựa vào bức tường lạnh lẽo. Chỉ còn một người ở lại căn gác xếp, người kia đã rời đi từ lâu. Không ồn ào, không cãi vã, là một buổi chiều tà, căn phòng đã trống đi một nửa, tim cũng trống đi một nửa. Anh rời đi vì em chưa kịp vẽ cho anh một khúc tình. Anh nói ôm em mà? Anh ôm em ngắm sao, em ngồi viết cho anh một khúc tình, anh đã ôm em đâu? Anh chưa từng ôm em. Anh đi và nhường gác xếp cho em, vì ở gác xếp, em vẽ bức tranh tặng anh. Bức tranh ấy anh để đâu rồi? Anh để trong ví của anh, để khi nào cũng được thấy em. Lúc chưa có an...

Lén lút

Ảnh: Nguyễn Ngọc Quỳnh Yêu thương Mình nghe người ta nói rằng: "Thật ra thế giới này đang lén lút yêu thương bạn", lén lút ở đâu chứ? Sự yêu thương của gia đình được công khai rõ ràng mà. À không, chỉ là sự yêu thương ấy lén lút vụng về trong những lời càu nhàu vì sao mình không uống đủ nước, la mắng vì sao mình thức khuya, nhăn nhó vì sao mình lại kén ăn đến thế. Đường đi học qua đường ruộng của mình có đàn vịt dễ thương lắm, chắc khoảng hai mươi con, nhỏ nhỏ đáng yêu. Tụi nó đang lén lút yêu thương mình, vì nhìn thấy tụi nó mình lại cười. Con chó nhà mình vẫn luôn vẫy đuôi rối rít mỗi khi thấy mình, vẫn nằm cạnh an ủi mỗi khi mình buồn (nhìn em có vẻ không hiểu nhưng lại tinh tế vô cùng). Chỉ là sự yêu thương của em lại lén lút giấu vào trong đôi mắt đen láy kia, đôi mắt mà em xem mình là cả thế giới. Ở trường mình có em bé dễ thương, chắc khoảng 4 - 5 tuổi, là cháu của cô lao công. Bé lén lút yêu thương mình bằng vẻ ngoài dễ thương, và em hiểu chuyện nữa, em tự chơi một mì...